Tuyết Trung Chúc nghiêng mắt nhìn, thấy Ngụy Thiếu Kỳ nói đến đây thì hơi dừng lại.
“Rốt cuộc là có ý gì? Nói rõ ra.” Nàng nhíu mày thúc giục.
Ngụy Thiếu Kỳ chậm rãi vuốt ve cuộn Đào Hoa Nguyên Đồ:
“Thế là từ đó, thiên Đào Hoa Nguyên Ký của Đào Uyên Minh không còn nữa. Không… cũng không hẳn, vẫn còn lại một nửa, chính là hai cây trục cán bằng huyết thanh đồng này.”




